Post ngày mới – Một dòng thở nhẹ
Từ những ngày đầu, Một dòng thở nhẹ được viết như những trang gốm mộc—trầm, tĩnh và lặng.
Không xô bồ, không chen chúc, chỉ là những hơi thở chậm…
…như thể mình đang viết lên men sành, từng nét thấu cảm riêng.
Khi ấy, mình không viết blog để chia sẻ.
Mình chỉ viết như một cách để ngồi lại với chính mình—không cần phải nói to, cũng chẳng cần ai chứng kiến.
Vậy nên, những gì bạn sắp đọc sẽ là phần mở ra của một mạch mới:
Từ hồ sang dòng
Từ tĩnh – sang chảy
Từ giữ trong – sang khẽ chia
Các bài trước vẫn nằm yên trong một góc hồ chữ rất lặng, nơi chữ chưa có ngày tháng, chỉ đơn thuần… thở.
Giờ đây, mình bắt đầu cho những gì mình viết
được đi – được gặp – được nằm vào nhịp thời gian.
Không nhiều hơn. Chỉ rõ ràng hơn.
Nếu bạn từng đọc bài “Không còn níu giữ” hay “Để gió bay đi”, có thể bạn đã lắng…
Còn nếu bạn chỉ mới ghé qua hôm nay,
xin chào bạn – chiếc lá vừa trôi vào mặt hồ.
✧ Viết vào một sáng hơi sương, khi lòng cũng muốn thành giọt
(— Một dòng thở nhẹ)

Bình luận về bài viết này