Một dòng thở nhẹ – Liên khúc: Vỡ – Vá – Buông – Sáng lại bằng Hiểu Thương

Mở đầu — Khẽ thở:
Có những ngày, lòng mình phủ bụi.
Không rõ vì sao – chỉ là mỏi.
Mình không phủi mạnh.
Chỉ nghiêng nghiêng… để gió bay đi.
1. Không còn níu giữ
Cả chiếc bình đã vỡ
cũng thôi cần tên.
→ Buông khỏi ý niệm “phải lành mới đẹp”.
2. Chiếc bình khâu lại
Vết hàn không rực rỡ –
chỉ ấm lặng thôi.
→ Đủ để sống tiếp, chẳng cần phô trương.
3. Không mong thêm nữa
Hiện tại như nó là –
gió lùa qua tay.
→ Không bám, không bỏ. Chỉ thở.
Kết — Một dòng sáng lại:
Từ chỗ không còn giữ nữa…
ánh sáng khẽ nở trên bình trà cũ
trong một sớm mai
lòng mình bỗng
dịu như men sành.