Sáng nay, chuông thức vừa rung—mình mỉm cười.
Không vì bắt đầu điều gì to tát,
mà vì được sống thêm một nhịp.
Mỗi haiku dưới đây, nhẹ như từng lát cắt gió trong ngày:
🌞 Từ ánh sáng đầu sàn…
🍞 Đến mùi bánh giữa bếp…
🌤 Rồi bóng chiều len cửa…
🌙 Và cái lặng lẽ soi mình trước khi ngủ.
1.
Chuông thức vừa rung:
ta mỉm cười – biết ơn
được sống sáng nay.
________________________________________
2.
Bước chân xuống sàn:
ấm trà chưa rót vội
sáng đang dần lên.
________________________________________
3.
Nhịp đời phố reo:
trong căn bếp mùi bánh
hơi ấm yêu thương.
________________________________________
4.
Trưa đứng bóng rồi:
chiếc quạt trần quay mãi
như không hề ngủ.
________________________________________
5.
Mây xô bóng phố:
dáng ai ngang chiều vắng
ngỡ là năm xưa.
________________________________________
6.
Phòng đèn vừa tắt:
ôm lại ngày đã qua –
tự mình soi gương.
→ Một sự hồi quang. Dấu “:” dẫn vào cõi lặng – nơi ta tự soi để có thể tốt hơn một chút trước giấc ngủ.
Không phải nhật ký, cũng chẳng là ý tưởng.
Chỉ là… những nhịp chuyển.

Bình luận về bài viết này