Sáng nay, khi nhìn lại một bài viết cũ về Kintsugi, mình thấy lòng lặng đi một nhịp. Không chỉ vì nghệ thuật vá gốm bằng vàng quá đẹp — mà vì nó giống những gì ta vẫn làm với tâm mình, trong lặng lẽ.
Không phải quên.
Không phải che.
Chỉ là rắc vàng lên — bằng Hiểu, và bằng Thương.
Tâm cũng có thể “vá” được. Bằng chất gì?
- Bằng biết ơn vì mình đã vượt qua.
- Bằng kiên nhẫn để không thúc mình “phải ổn” ngay.
- Bằng Từ – Bi – Hỷ – Xả, từng chút rắc lên lòng, như vàng lặng.
Vết nứt cũ đây:
ta rắc vàng lặng lẽ –
sáng lên một phần.
Mảnh cũ trong tim:
ai rắc vàng Hiểu Thương –
sáng không vì soi.
Nếu bạn cũng đang mang một mảnh cũ nào đó — xin đừng vội xóa.
Đôi khi, ánh sáng đi vào lòng ta…
…chính từ những chỗ đã vỡ.

Bình luận về bài viết này