Chúng con cúi đầu trước trí tuệ của bậc Thầy xưa – Long Thọ Bồ Tát,
người đã mở ra con đường Trung Đạo, nơi không còn bờ này hay bờ kia,
chỉ còn tánh Không – như trăng hiện giữa hồ thu.
Chuyên mục nhỏ này, với tất cả sự học còn non kém,
chỉ mong được làm một nhịp thở nhẹ trong dòng mạch Trung Quán.
Mỗi phẩm được quán chiếu, không phải để nắm bắt,
mà để buông lơi từng lớp chấp trước – như lá rơi về cội.
Trăng không nói gì
mà hồ lặng lẽ hiểu
bóng trăng là không.
Chúng con xin được bước từng bước chậm,
đọc từng phẩm như đọc chính mình.
Mỗi bài viết là một nỗ lực nhỏ,
vừa học, vừa thở, vừa lắng nghe tiếng vang của Trung Đạo trong đời sống thường ngày.
Một chiếc lá rơi
không bên này, không bên kia
chỉ là rơi thôi.
Không lời giải đáp
chỉ có hơi thở này
và một nụ cười.
Nguyện cho từng dòng chữ nơi đây
là một chút hương trầm dâng lên pháp giới,
và nếu có chút lợi lạc nào,
xin hồi hướng đến tất cả hữu tình.

Bình luận về bài viết này