(Từ cảm xúc bị xao động – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Sáu Căn)
Sáng nay, mình thấy tâm không yên.
Một tiếng nói làm mình khó chịu.
Một hình ảnh khiến mình xao lòng.
Một mùi hương gợi lại điều cũ.
Mình thấy mình bị kéo đi – bởi những thứ rất nhỏ.
Haiku 1
Gió lướt qua tai
một lời chưa kịp quên
lòng đã chao đảo
________________________________________
Sáu căn – sáu cánh cửa
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Sao mình dễ bị xao động đến vậy?”
Mắt – tai – mũi – lưỡi – thân – ý
là sáu cánh cửa mở ra thế giới,
nhưng cũng là sáu lối dẫn vào vọng tưởng.
Long Thọ nói:
“Không có căn – không có cảnh –
chỉ có duyên khởi vận hành.”
Vậy thì, không có ai thấy – không có gì bị thấy –
chỉ có tâm đang phản chiếu chính nó.
Haiku 2
Sáu cánh cửa mở
gió đời ùa vào trong
tâm không còn chỗ
________________________________________
Quán sáu tình – để quay về
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Không có căn nào là thật,
không có cảnh nào là thật,
chỉ có duyên sinh – và vọng tưởng.”
Vậy nên, thay vì đóng cửa,
mình học cách nhìn qua đó – mà không bị cuốn đi.
Haiku 3
Mắt vẫn nhìn đó
nhưng không còn bị hút
vào sắc ngoài kia
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình bị xao động bởi âm thanh, hình ảnh, cảm giác… hãy dừng lại
• Hỏi: “Mình đang bị kéo đi bởi căn nào? Có thật là nó đang ‘thấy’ không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Chỉ là duyên khởi thôi. Mình có thể quay về.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Sáu căn mở rộng
đón cả thế giới vào
nhưng nếu tỉnh thức
mỗi căn là một cửa
dẫn mình về chính mình
________________________________________

Bình luận về bài viết này