(Từ cảm xúc bị ảnh hưởng bởi người khác – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Ô nhiễm và người ô nhiễm)
Sáng nay, mình thấy lòng hơi đục.
Một cuộc trò chuyện đầy phán xét.
Một bầu không khí nặng nề.
Một người cứ luôn tiêu cực – và mình thấy mình cũng bị kéo theo.
Mình nghĩ: “Người đó làm mình mệt quá.”
Haiku 1
Ngồi gần người buồn
mình cũng thấy u ám
như mây lan mây
________________________________________
Ai làm ai ô nhiễm?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Có thật là người đó làm mình ô nhiễm không?”
Hay là trong mình đã có sẵn một mảnh đất dễ bị ảnh hưởng?
Long Thọ nói:
“Không có pháp nào là ô nhiễm tự thân,
cũng không có người ô nhiễm tự tại.”
Vậy thì, không có ai làm ai đục –
chỉ có duyên gặp duyên, rồi vọng tưởng sinh khởi.
Haiku 2
Không ai làm đục
nước chỉ phản chiếu mây
khi lòng chưa lặng
________________________________________
Quán ô nhiễm – để không đổ lỗi
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Không có người ô nhiễm,
không có pháp ô nhiễm,
chỉ có sự vận hành của duyên và tâm.”
Vậy nên, thay vì trách người,
mình quay về nhìn tâm – và lắng lại.
Haiku 3
Người kia vẫn vậy
chỉ mình chọn phản ứng
hay chọn lặng yên
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình bị ảnh hưởng bởi người khác, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Ai đang làm mình mệt? Có thật là từ bên ngoài không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không ai làm mình ô nhiễm. Mình có thể chọn không tiếp nhận.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không ai làm đục
nước nếu lòng trong sáng
chỉ khi vọng khởi
mới thấy người là mây
và mình là sương mỏng

Bình luận về bài viết này