(Từ cảm xúc muốn “tiến bộ” – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Ba tướng: Hành xứ – Phi hành xứ – Hành giả)
Sáng nay, mình thấy hơi sốt ruột.
Mình đã thực tập đều đặn, đã đọc kinh, đã ngồi thiền.
Nhưng sao vẫn thấy mình “chưa tới đâu”?
Vẫn còn sân, còn lo, còn dính mắc.
Mình nghĩ: “Mình đang đi, nhưng sao chưa thấy đến?”
Haiku 1
Đếm từng bước nhỏ
trên con đường tu học
mà vẫn thấy xa
________________________________________
Ai đang đi? Đường nào để đến?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Mình đang đi đâu? Ai đang đi?”
Long Thọ nói:
“Không có hành giả,
không có hành xứ,
không có phi hành xứ.”
Tức là: không có người đi, không có nơi để đến,
và cũng không có nơi nào không thể đến.
Vậy thì, cái gọi là “tiến bộ”
chỉ là một ý niệm – không phải là sự thật.
Haiku 2
Không ai đang đi
chỉ có gió trong lòng
đang tự thổi qua
________________________________________
Quán ba tướng – để buông ý niệm “tiến bộ”
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Nếu có người đi,
thì phải có nơi đến – và nơi không đến.
Nhưng tất cả chỉ là giả danh.”
Vậy nên, thay vì cố gắng “đi cho nhanh”,
mình học cách dừng lại – và thấy rằng:
mỗi bước đã là trọn vẹn.
Haiku 3
Không cần đến đích
mỗi bước là một đóa
hoa nở trong tâm
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình muốn “tiến bộ nhanh hơn”, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Ai đang đi? Có thật là có nơi để đến không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có ai đang đi. Mỗi bước là đủ rồi.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không có hành giả
không có nơi để đến
chỉ có bước chân
đi trong lòng tỉnh thức
mà không cần đến đâu

Bình luận về bài viết này