(Từ cảm xúc muốn được ghi nhận – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Tác và Tác giả)
Sáng nay, mình thấy hơi tủi thân.
Một việc mình đã làm hết lòng – không ai để ý.
Một ý tưởng mình góp sức – không ai nhắc tên.
Mình nghĩ: “Mình đã làm nhiều như vậy, sao không ai ghi nhận?”
Haiku 1
Lặng lẽ làm việc
rồi chờ một ánh mắt
mà chẳng thấy đâu
________________________________________
Ai đang làm? Làm cho ai?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Mình đang làm vì điều gì? Vì ai?”
Long Thọ nói:
“Không có tác giả,
không có hành động,
không có đối tượng được làm.”
Tức là: không có ai thật sự làm,
không có việc gì thật sự được làm –
chỉ có duyên khởi vận hành.
Vậy thì, mình không cần được ghi nhận –
vì không có ai để ghi nhận, và không có gì để ghi.
Haiku 2
Không ai làm cả
chỉ là gió chuyển động
trong cánh đồng duyên
________________________________________
Quán tác – để buông công và quả
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Nếu có người làm,
thì phải có hành động và kết quả –
nhưng tất cả chỉ là giả danh.”
Vậy nên, thay vì mong được công nhận,
mình học cách làm – như mây bay, như nước chảy.
Haiku 3
Làm như không làm
như mưa rơi xuống đất
rồi tan vào sông
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình mong được ghi nhận, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Ai đang làm? Có thật là có người làm không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có ai đang làm gì cả. Mình chỉ đang sống trong duyên.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không ai làm cả
chỉ có duyên vận hành
mình như giọt sương
rơi xuống rồi tan biến
không cần ai gọi tên
________________________________________

Bình luận về bài viết này