(Từ cảm xúc hoang mang giữa có – không – đúng – sai – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Có, Không – Tự tánh)
Sáng nay, mình thấy lòng rối bời.
Một quyết định – không biết nên làm hay không.
Một cảm xúc – không biết là đúng hay sai.
Mình nghĩ: “Mình có đang sống thật không? Hay chỉ đang lạc giữa những cái ‘có’ và ‘không’?”
Haiku 1
Có – không chập chờn
như bóng trăng dưới nước
không nắm được gì
________________________________________
Có gì thật là “có”?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Cái gì là thật? Cái gì là không?”
Long Thọ nói:
“Không có pháp nào có tự tánh,
nên không có cái gì thật là có –
và cũng không có cái gì thật là không.”
Tức là: cái “có” chỉ là giả danh –
và cái “không” cũng chỉ là một khái niệm.
Vậy thì, mình không cần phải chọn phe –
chỉ cần thấy rõ sự vận hành của duyên.
Haiku 2
Không có gì thật
chỉ là tâm đặt tên
rồi tin là có
________________________________________
Quán tự tánh – để không mắc kẹt
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Nếu có tự tánh,
thì pháp ấy phải bất biến –
nhưng tất cả đều vô thường,
nên không có tự tánh.”
Vậy nên, thay vì khẳng định hay phủ định,
mình học cách lặng lẽ quan sát – và mỉm cười.
Haiku 3
Không cần gọi tên
chỉ cần thấy rõ ràng
rồi buông nhẹ xuống
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình bị mắc kẹt giữa “có” và “không”, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Cái này có tự tánh không? Hay chỉ là duyên khởi?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có cái có, cũng chẳng có cái không. Chỉ có tâm đang đặt tên.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không có tự tánh
nên chẳng có thật có
cũng chẳng thật không
chỉ là duyên hiện khởi
rồi tan như mây chiều
________________________________________

Bình luận về bài viết này