Một dòng thở nhẹ… giữa những bất toại không ai thấy, nhưng đang thiêu đốt chính mình.
Có những đám cháy không ai nhìn thấy.
Không khói.
Không tiếng.
Nhưng đang âm ỉ trong lòng ta.
Là khi ta thấy người khác được khen, còn mình thì không.
Là khi ta muốn hơn, nhưng không được.
Là khi ta thấy bất công, nhưng không thể lên tiếng.
Là khi ta thấy mình không đủ – và giận chính mình.
________________________________________
Haiku
Không ai thấy lửa
Nhưng lòng đang cháy âm
Tham, Mạn, Sân dâng
________________________________________
Tôi từng để những ngọn lửa ấy cháy âm ỉ.
Không bùng lên, nhưng cũng không tắt.
Và rồi tôi thấy mình kiệt sức.
Không phải vì thế giới.
Mà vì tôi đã tự thiêu mình bằng những bất toại.
________________________________________
Tôi bắt đầu thực tập:
• Nhìn vào cảm xúc mà không phán xét.
• Viết ra những điều mình đang cảm – để hiểu thay vì trốn.
• Thở với từng ngọn lửa: “Tham ơi, mình thấy bạn.”
• Không cố dập tắt, chỉ cần không tiếp thêm củi.
Và tôi thấy…
lửa dịu lại.
Không phải vì tôi mạnh mẽ hơn.
Mà vì tôi đã biết cách ở cùng ngọn lửa mà không bị thiêu đốt.
________________________________________
Chánh niệm không dập tắt lửa ngay lập tức.
Nhưng nó làm cho lửa không còn là kẻ thù.
Nó biến lửa thành ánh sáng –
để soi vào những góc tối trong lòng ta.
________________________________________
Tanka
Lửa trong lòng ta
Không cần phải dập tắt
Chỉ cần nhìn rõ
Không tiếp thêm củi khô
Lửa sẽ hóa ánh sáng
________________________________________
Bạn có đang ôm một ngọn lửa âm ỉ trong lòng hôm nay không?
Nếu có, hãy thử thở một hơi thật nhẹ…
Và nói với ngọn lửa ấy:
“Mình thấy bạn. Mình sẽ không bỏ thêm củi nữa.”
________________________________________

Bình luận về bài viết này