Một dòng thở nhẹ… giữa khói lửa của thời đại.
“Bạn có từng cảm thấy như mình đang sống trong một ngôi nhà đang cháy? Không phải vì lửa thật, mà vì những tin tức, những bất ổn, những tiếng gào thét từ khắp nơi trên thế giới. Và bạn tự hỏi: ‘Liệu mình có thể làm gì?’ Có thể, chỉ là một giọt nước nhỏ. Nhưng giọt nước ấy – nếu là sự tỉnh thức – có thể làm dịu mát một góc nhỏ của ngôi nhà chung của nhân loai, của muôn loài,…”
Có những buổi sáng, tôi mở điện thoại và thấy thế giới như đang bốc cháy.
Tin chiến sự. Tin thiên tai. Tin về những đứa trẻ không còn được đến trường.
Tin về những người không còn được trở về nhà.
Và tôi tự hỏi:
Liệu mình có thể làm gì?
Thế giới như một ngôi nhà lớn, nơi mỗi căn phòng là một quốc gia, một cộng đồng, một gia đình.
Và đâu đó, luôn có một đám cháy đang âm ỉ.
Có thể là lửa chiến tranh.
Có thể là lửa giận dữ.
Có thể là lửa của sự thờ ơ, vô cảm.
Nhưng cũng có thể là…
lửa trong chính tâm mình.
________________________________________
Haiku
Ngôi nhà cháy đỏ
Một dòng thở nhẹ qua
Lá rơi không tiếng
________________________________________
Tôi không phải là lính cứu hỏa.
Tôi không có quyền lực để ra lệnh ngừng chiến.
Tôi không thể dập tắt mọi ngọn lửa ngoài kia.
Nhưng tôi có thể làm dịu ngọn lửa trong tôi.
Bằng một dòng thở.
Bằng một bước chân tỉnh thức.
Bằng một ánh nhìn không phán xét.
Và tôi tin rằng, nếu mỗi người giữ được một giọt nước mát trong tâm,
thì ngôi nhà chung này sẽ bớt cháy.
Ít nhất là ở nơi ta đang đứng.
________________________________________
Tanka
Ngôi nhà cháy kia
Ta không thể dập tắt
Nhưng trong hơi thở
Một giọt nước mát lành
Làm dịu góc tâm hồn
________________________________________
Bạn có đang giữ một giọt nước mát trong tim mình hôm nay không?
Nếu chưa, hãy thử thở một hơi thật nhẹ…
Và lắng nghe tiếng lá rơi trong lòng mình.
________________________________________

Bình luận về bài viết này