Một dòng thở nhẹ… giữa tiếng còi xe, tiếng karaoke, và tiếng lòng muốn hơn thua.
Có những ngày, tôi không cần đọc tin tức để thấy thế giới bất an.
Chỉ cần bước ra đường.
Một cú va quẹt xe máy.
Một tiếng karaoke vang lên giữa trưa.
Một ánh mắt giành chỗ trong hàng xếp.
Một lời nói chen ngang trong cuộc họp.
Và tôi thấy…
ngọn lửa trong mình bắt đầu cháy.
________________________________________
Haiku
Tiếng hát quá to
Không bằng tiếng giận dữ
Trong lòng đang dâng
________________________________________
Tôi từng phản ứng ngay.
Lên tiếng.
Cãi lại.
Giành lại.
Và rồi… tôi mệt.
Không phải vì người kia.
Mà vì tôi đã để ngọn lửa trong mình bùng lên.
________________________________________
Tôi bắt đầu thực tập:
• Khi có va chạm, tôi thở trước khi nói.
• Khi hàng xóm hát to, tôi viết một lời nhắn nhẹ nhàng thay vì gõ cửa giận dữ.
• Khi muốn giành lợi thế, tôi hỏi lại: “Mình có thật sự cần không?”
• Khi thấy người chen hàng, tôi mỉm cười và giữ vững sự có mặt.
Và tôi thấy…
xung đột không xảy ra.
Không phải vì người kia thay đổi.
Mà vì tôi đã không tiếp tay cho ngọn lửa.
________________________________________
Ứng xử tỉnh thức không phải là nhịn.
Mà là chọn cách phản hồi không gây tổn thương.
Là giữ bình an trong mình –
để không làm thế giới thêm một đám cháy.
________________________________________
Tanka
Một lời nói nhẹ
Giữ được cả một ngày
Không bùng thành lửa
Ứng xử trong tỉnh thức
Là hành động bất động
________________________________________
Bạn có đang ứng xử với tỉnh thức hôm nay không?
Nếu chưa, hãy thử thở một hơi thật nhẹ…
Và để cho hơi thở ấy dẫn bạn đến một phản hồi –
không gây tổn thương, không tiếp tay cho xung đột.
________________________________________

Bình luận về bài viết này