(Từ cảm xúc tiếc nuối quá khứ và lo lắng tương lai – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Thời)
Sáng nay, mình thấy lòng vướng víu.
Một kỷ niệm cũ chợt ùa về – khiến mình tiếc.
Một dự định chưa thành – khiến mình lo.
Mình nghĩ: “Thời gian trôi nhanh quá. Mình đã bỏ lỡ điều gì đó.”
Haiku 1
Nhìn chiếc lá rơi
mình nghe tiếng thời gian
rơi theo trong lòng
________________________________________
Có thời gian thật không?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Thời gian là gì? Có thật là nó đang trôi không?”
Long Thọ nói:
“Không có quá khứ,
không có vị lai,
hiện tại cũng không thật có.”
Tức là: thời gian chỉ là khái niệm –
không có gì thật sự đang trôi qua.
Vậy thì, thay vì tiếc hay lo,
mình học cách sống trọn vẹn với khoảnh khắc đang có.
Haiku 2
Không có thời gian
chỉ có một hơi thở
đang nở trong tâm
________________________________________
Quán thời – để không bị cuốn
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Nếu có thời gian thật,
thì nó phải tồn tại độc lập –
nhưng thời chỉ là giả danh
trên sự vận hành của pháp.”
Vậy nên, thay vì chạy theo đồng hồ,
mình học cách dừng lại – và có mặt.
Haiku 3
Không ai trễ hẹn
nếu đang thật có mặt
trong phút giây này
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình tiếc quá khứ hay lo tương lai, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Thời gian là gì? Có thật là nó đang trôi không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có thời gian trôi qua. Chỉ có mình đang đi lạc khỏi hiện tại.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không có thời gian
trôi như mình vẫn tưởng
chỉ có phút này
là nơi duy nhất mình
có thể sống thật sâu
________________________________________

Bình luận về bài viết này