(Từ cảm xúc tiếc nuối điều đã mất – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Thành hoại)
Sáng nay, mình nhìn lại một vật cũ.
Một cuốn sổ tay đã sờn gáy,
một mối quan hệ từng thân – giờ đã xa.
Mình nghĩ: “Mọi thứ rồi cũng hoại. Sao không giữ được gì lâu hơn?”
Haiku 1
Một chiếc lá khô
rơi khỏi cành rất nhẹ
mà lòng nặng tênh
Có gì thật sự “thành”?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Cái gì đã từng ‘thành’? Cái gì đang ‘hoại’?”
Long Thọ nói:
“Không có pháp nào thật sự thành,
cũng không có pháp nào thật sự hoại –
vì tất cả đều do duyên hợp.”
Tức là: không có gì thật sự bắt đầu,
và cũng không có gì thật sự kết thúc.
Vậy thì, thay vì tiếc nuối,
mình học cách mỉm cười với sự đổi thay.
Haiku 2
Không có bắt đầu
nên cũng chẳng kết thúc
chỉ là duyên tan
________________________________________
Quán thành hoại – để không bị ràng buộc
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Nếu có thành thật,
thì phải có pháp sinh từ không –
nhưng không có gì sinh từ hư vô.”
Vậy nên, thay vì sợ mất,
mình học cách thấy: mọi thứ chỉ đang chuyển hóa.
Haiku 3
Không có mất mát
chỉ là hình đổi dạng
trong dòng duyên thôi
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình tiếc điều đã mất, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Cái này có thật sự ‘thành’ không? Có thật sự ‘hoại’ không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có gì thật sự thành hay hoại. Mọi thứ chỉ đang đổi hình.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không có thành thật
nên cũng chẳng có hoại
chỉ là duyên tụ
rồi tan như mây chiều
mình mỉm cười tiễn biệt
________________________________________

Bình luận về bài viết này