Tóm lược ý kệ 9–12:
Long Thọ triển khai biện luận chặt chẽ:
- Nếu đã không có cái “thế” được tạo ra → thì không thể có một chủ thể (người) tạo ra cái đó
- Ví như: không có nhà → thì không thể có thợ xây đã xây nó
→ Ngược lại: nếu có “người sinh thế giới” → thì thế giới phải có thật để minh chứng cho hành động đó
→ Nhưng từ Phần 1 và 2 ta đã thấy: thế giới không thể xác lập là một pháp thật có - Thế thì cả cái được tạo và người tạo → chỉ là danh vọng khởi từ nhận thức phân biệt
- Cái thấy “người tạo – vật bị tạo – thời điểm tạo ra” là một tam giác ảo ảnh không chân đế
→ Kết luận: Không thể xác lập có “ai” đã sinh ra thế giới – cũng như không thể nắm bắt được “thế giới được sinh ra” là gì.
Haiku thở ra:
Không có thế giới
thì ai đã dựng nên —
mây không mang gốc
Người tạo từ đâu
khi chẳng có vật được —
trăng soi cõi mờ
________________________________________
Gối quán chiếu:
Bạn từng thốt lên: “Ai đã đẩy tôi vào cuộc đời này?”
→ Nhưng cái gọi là “cuộc đời này” là một pháp cố định chăng?
→ Và cái gọi là “tôi” kia là ai thật mà bị sinh ra vào đó?
→ Khi thấy cả “người tạo” và “vật được tạo” đều không có tự tánh → tâm được buông khỏi mọi quy kết.
________________________________________
Thực tập ứng dụng:
• Khi bạn cảm thấy bị số phận đẩy đưa, hoặc mang nỗi hờn giận “người đã tạo ra tình thế này”…
→ Thở vào – nhìn lại:
“Tình thế” đó có thật là một khối bất biến không?
“Người tạo” có thật không – hay chỉ là cái tên gán lên duyên khởi?
→ Thở ra – mỉm cười khi thấy: không có ai thật là chủ – cũng không có gì thật bị tạo ra
________________________________________
Không có tạo giả
cũng không có vật tạo —
gió đâu dựng mây
________________________________________

Bình luận về bài viết này