(Từ cảm xúc bị cuốn vào guồng quay – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Hành)
Sáng nay, mình thấy mình như một cái máy.
Làm việc – trả lời – xử lý – hoàn thành.
Mọi thứ cứ nối nhau như bánh răng quay mãi.
Mình nghĩ: “Mình đang sống hay chỉ đang vận hành?”
Haiku 1
Mỗi ngày trôi qua
như guồng quay không nghỉ
mình ở đâu đây?
________________________________________
Có gì thật sự “hành”?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Cái gì đang vận hành? Có ai đang điều khiển không?”
Long Thọ nói:
“Không có hành tự tánh,
không có người hành,
không có pháp được hành.”
Tức là: không có gì thật sự đang “chạy” –
chỉ là duyên nối duyên, như sóng nối sóng.
Vậy thì, thay vì bị cuốn theo,
mình học cách dừng lại – và thấy rõ từng chuyển động.
Haiku 2
Không ai đang quay
chỉ là gió đang lướt
trên mặt hồ tâm
________________________________________
Quán hành – để không bị lôi kéo
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Nếu có hành thật,
thì phải có người làm – và vật bị làm.
Nhưng tất cả chỉ là giả danh từ duyên sinh.”
Vậy nên, thay vì nghĩ “mình phải làm”,
mình học cách thấy: mọi thứ đang tự vận hành – không cần gồng thêm.
Haiku 3
Không cần đẩy nữa
bánh xe đã tự quay
mình chỉ cần thở
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình bị cuốn vào guồng quay, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Ai đang làm? Có gì thật sự đang vận hành không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có gì thật sự đang hành. Mình có thể dừng lại.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không có hành thật
không có ai điều khiển
chỉ là duyên nối
như sóng lăn trên mặt
mình chỉ cần đứng yên
________________________________________

Bình luận về bài viết này