(về sự trong trẻo sau biến động, về lặng yên và ánh sáng nội tâm)
Có những điều chỉ hiện ra sau khi mọi thứ đã lắng xuống.
Như mặt trăng—chỉ tỏ rạng khi mây tan và lòng người thôi gợn.
Cơn mưa đêm qua đã dứt.
Không còn tiếng rơi, không còn gió lùa, không còn những đợt thở dài trong lòng.
Chỉ còn một khoảng trời rất trong, và một vầng trăng tròn đứng yên trên mái nhà.
Tôi bước ra hiên, tay vẫn còn hơi ấm của ly nước vừa uống.
Trăng sáng càng sáng thêm có lẻ do nhà xung quanh không mở đèn.
Ánh sáng thật dịu, thật êm, không cần nói thêm gì—chỉ là có mặt.
Như một người bạn lâu năm, đâu cần gọi, nhưng luôn ở đó khi mình cần.
Tôi nghĩ đến những ngày mưa trong lòng—những biến động, những mất mát, những điều tưởng như không thể vượt qua.
Và rồi, một lúc nào đó, khi mình không còn chống cự nữa, khi mình để mọi thứ rơi xuống và đi qua như những cơn mưa đêm…
Thì trăng hiện ra.
Không phải vì nó mới đến, mà vì mình vừa đủ lặng để thấy nó.
Sau cơn mưa đêm
mặt trăng tròn và sáng
đứng yên rất lâu
tôi cũng ngồi rất lặng
và thấy mình lặng trong.

Bình luận về bài viết này