(Từ cảm xúc muốn nắm bắt bản thân – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán Nhân, Ngã)
Sáng nay, mình thấy lòng mình rối.
Một phần muốn yên tĩnh. Một phần muốn làm nhiều việc.
Một phần muốn buông bỏ. Một phần lại muốn chứng tỏ.
Và mình tự hỏi:
“Vậy rốt cuộc, mình là ai?”
Không có câu trả lời. Chỉ có một khoảng lặng – và một nỗi mệt.
Haiku 1
Mình hỏi là ai
thân tâm như chiếc lá
xoay giữa vòng mùa
Khi “tôi” trở thành gánh nặng
Mình thở.
Và tự hỏi:
“Cái tôi này đến từ đâu?”
Từ ký ức? Từ kỳ vọng? Từ thân khẩu của người khác?
Nếu thật có một cái tôi cố định, sao mình thay đổi mỗi ngày?
Nếu thật có một bản ngã, sao mình không thể nắm bắt nó?
Có lẽ… “tôi” chỉ là một tiếng vọng – của dòng duyên.
Haiku 2
Mình không là mình
chỉ là một tiếng vọng
giữa dòng nhân duyên
Quán ngã – không có ngã thật, nên không cần tìm
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Ngã không tự có,
nếu không có pháp thật –
tất cả do duyên.”
Vậy nên, không có cái “tôi” nào thật sự đang sống,
và cũng không có cái “mình” nào cần phải trở thành.
Chỉ có một dòng sống – đang biểu hiện qua thân – tâm – cảnh – duyên.
Và nếu mình không cố nắm bắt, mình có thể sống – nhẹ như mây.
Haiku 3
Không ai là ai
chỉ là gió đang thổi
qua một hình hài
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình mỏi mệt vì không biết mình là ai, dừng lại và thở
• Hỏi: “Cái tôi này đến từ đâu? Có thật không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có ngã thật có. Mình không cần phải là gì – chỉ cần có mặt.”
Tanka kết thúc:
Mình không là ai
cũng không cần là ai
chỉ là hơi thở
vào – ra là đã khác
như mây không ngừng trôi
________________________________________

Bình luận về bài viết này