Thoáng đầu, mình tưởng đó là một buổi sáng hờ hững – không có gì đặc biệt, không có gì rõ ràng. Nhưng rồi, khi ngồi yên và thở, mình nhận ra:
Mây trôi không hờ hững – mây chỉ không bám víu.
Không níu giữ hình dạng, không chống lại gió, không chọn hướng đi.
Và chính vì thế, mây tự tại.
Không mang hình cũ
mây đổi thay từng phút
như lòng mình thôi
Quay về với hơi thở – thấy mây trong lòng
Mình thở vào – thở ra.
Nhận diện những cảm xúc đang trôi qua trong lòng: một chút lo lắng, một chút mong chờ, một chút tiếc nuối.
Tất cả cũng như mây – đến rồi đi.
Không phải là mình.
Chỉ là những đám mây cảm xúc, đang trôi ngang bầu trời tâm thức.
Mây trong lòng trôi
không cần xua hay giữ
chỉ thở và nhìn
Tự tại là không bám chấp
Mình không cần phải “tích cực lên”, cũng không cần “đuổi đi” cảm xúc.
Chỉ cần ngồi yên, thở, và nhìn mây trôi – ngoài trời và trong lòng.
Và rồi, một sự nhẹ nhõm đến rất tự nhiên.
Không phải vì mọi thứ đã ổn, mà vì mình không còn bị cuốn đi.
Gợi ý thực tập sáng nay:
- Thở và nhận diện cảm xúc như những đám mây
- Nói với mình: “Cảm xúc đến rồi đi – mình không phải là nó”
Mây là tự tại
không đi đâu, về đâu
lòng cũng như mây
không cần phải giữ lại
sẽ thấy sự như là

Bình luận về bài viết này