Có những lúc không phải giông bão, nhưng mưa triền miên cả đêm.
Như những điều trong lòng ta—không đủ để bật khóc, nhưng cũng chẳng kịp khô đi.
Mưa đã rơi từ đêm qua.
Không ào ạt, không gào thét, chỉ là một thứ âm thanh đều đều, dai dẳng—như một lời thì thầm không dứt.
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt nước nối nhau trên mặt kính, và nghĩ đến những điều mình chưa từng nói ra.
Có những câu nói đã nằm lại trong cổ họng từ rất lâu.
Một lời xin lỗi.
Một lời cảm ơn.
Một lần thừa nhận rằng mình đã mệt.
Chúng không đủ lớn để làm vỡ lòng ai, nhưng đủ nặng để khiến lòng mình ẩm ướt mãi.
Mưa dầm không làm sập mái nhà, nhưng làm mục những thanh gỗ bên trong.
Và những điều chưa nói cũng vậy—chúng không làm ta bật khóc, nhưng khiến ta không thể cười thật lòng.
Tôi không biết khi nào mưa sẽ tạnh.
Nhưng có lẽ, trước khi trời trong lại, tôi cần học cách nói ra.
Dù chỉ là với chính mình.
Mưa rơi nặng hạt
Vang to, mái nhà im lặng
Trong ngoài không gọi
sáng rõ với chính mình
nghe ấm mát trong tôi

Bình luận về bài viết này