Sáng nay, bắt đầu tháng 7 – mùa báo hiếu – mùa phóng sinh. Tôi nghĩ về những chiếc lồng giam nhốt . Không phải lồng chim ngoài chợ, mà là chiếc lồng trong tim – nơi ta từng không ít lần tự giam nhốt những cánh chim mang tên “biết ơn”, “yêu thương”, “lắng nghe” và “thấu hiểu”.
Có lúc, chúng ta đã sử dụng chất liệu từ giận hờn, từ thất vọng, từ những tổn thương chưa được gọi tên,.. để đan dệt thành chiếc lồng giam những gì thiện lành luôn có nơi ta và dung chính giận hờn khóa chặt chiếc lồng ấy. Ta không muốn ai bước vào, và cũng không để chính mình bước ra.
Một dòng thở nhẹ
Cánh yêu thương ngủ quên
Trong lồng giận dữ.
Giống như cách ta từng xem ruột thừa là vô dụng, ta cũng từng xem một người thân là “thừa thãi” – khi họ khiến ta mệt mỏi, khi quá khứ của họ làm ta đau lòng. Nhưng y học đã chứng minh ruột thừa có vai trò trong hệ miễn dịch. Và trái tim cũng vậy – nó cần những phần tưởng chừng “vô dụng” để học cách chữa lành.
Phóng sinh không chỉ là thả một sinh linh về với tự nhiên. Phóng sinh còn là thả những phẩm chất tốt đẹp từng bị giam cầm trong lòng ta. Mùa báo hiếu, mùa phóng sinh – hãy thử một lần mở chiếc lồng ấy.
Thở ra một lần
Buông giận hờn, thất vọng
Thở vào một lần
Thức tỉnh những cánh yêu
Phóng sinh từ trái tim.

Bình luận về bài viết này