Có những ngày, ta ngồi lại với chính mình và nhận ra: người thân yêu nhất đôi khi cũng làm ta tổn thương. Không phải vì họ không thương ta. Mà vì họ đang cố gắng yêu thương theo cách họ biết – dù cách đó đôi khi vụng về, thô ráp, chưa đủ dịu dàng.
Giống như mặt trời – nơi ánh sáng rực rỡ nhất cũng có những vết đen. Vết đen ấy không phải là bóng tối. Nó là hệ quả của việc mặt trời đang sống, đang cháy, đang tạo ra ánh sáng. Và trong tình thân cũng vậy – những khiếm khuyết không phải là dấu hiệu của sự thiếu yêu thương, mà là minh chứng cho một mối quan hệ đang vận động, đang cố gắng, đang sống.
Ánh sáng rạn vỡ
vết đen từ trong mặt trời
tình thân cũng thế
Khi yêu thương không đủ ngôn ngữ
Người cha nghiêm khắc, người mẹ hay cằn nhằn, người anh hay trách móc… không phải vì họ không quan tâm. Mà vì họ chưa biết cách nói ra nỗi lo, chưa biết cách diễn đạt tình thương. Và khi không có đủ truyền thông, những hành động ấy dễ bị hiểu lầm – trở thành “khiếm khuyết”.
Ta giận. Ta tổn thương. Ta xa cách. Nhưng nếu ta đủ tĩnh lặng để nhìn sâu, ta sẽ thấy: phía sau những vụng về ấy là một trái tim đang cố gắng.
Tình thương – chất keo hàn gắn
Nếu ta có đủ tình thương để tha thứ, đủ lòng biết ơn để trân trọng, thì những “vết đen” ấy sẽ không trở thành “vết nứt”. Chúng sẽ trở thành điểm nhấn – như vết đen mặt trời – minh chứng cho một mối quan hệ thật sự.
Gia đình không cần hoàn hảo. Tình thân không cần lúc nào cũng êm đềm. Điều quan trọng là: ta có thật lòng yêu thương nhau không? Ta có đủ kiên nhẫn để hiểu nhau không? Ta có đủ bao dung để chữa lành nhau không?
Vết đen nhỏ thôi
trong ánh sáng mặt trời
tình thân cũng thế
nếu có đủ bao dung
sẽ kết vàng vết nứt

Bình luận về bài viết này