“Tĩnh lặng không phải là sự vắng mặt của âm thanh, mà chính là sự vắng mặt của bản ngã.” – Anthony De Mello
Âm thanh không gây khổ đau. Chính bản ngã – với những phán xét, so sánh, phản ứng – mới là tiếng ồn thật sự trong tâm.
Giữa tiếng chuông ngân
tâm không còn bản ngã
tĩnh lặng hiện ra.
Bản ngã – nguồn gốc của xao động
Bản ngã tạo ra sự phân biệt, so sánh, và phản ứng không ngừng. Khi bản ngã hoạt động, tâm không thể an trú.
Tôi – một ảo ảnh
tạo ra bao xao động
phán xét không ngừng
chỉ khi tôi tan biến
tâm mới thật lặng yên.
Duy Biểu học và tiếng ồn nội tâm
Qua năm tâm sở biến hành (xúc, tác ý, thọ, tưởng, tư), bản ngã len lỏi vào từng khoảnh khắc tiếp xúc, tạo ra vòng luân hồi của vọng tưởng.
Một ánh mắt nhìn
tưởng liền gán nhãn gọi
tâm đã rối rồi.
Tĩnh lặng là vượt thoát khỏi cái tôi
Tĩnh lặng không phải là trốn tránh âm thanh. Người có thể ngồi giữa phố thị ồn ào, nhưng nếu không đồng hóa với cảm xúc và ý nghĩ, tâm vẫn an nhiên.
Giữa phố đông người
tôi ngồi như mây trắng
không bị cuốn theo
âm thanh chỉ là gió
tâm vẫn là bầu trời.
Điểm gặp gỡ giữa Kitô giáo và Phật giáo
Trong Kitô giáo, tĩnh lặng là nơi gặp gỡ Thiên Chúa. Trong Phật giáo, đó là Niết bàn – nơi không còn ngã chấp. Khi bản ngã tan biến, tĩnh lặng hiện hữu.
Không còn cái tôi
Thiên Chúa hay Niết bàn
đều là tĩnh lặng.
Kết luận – Tĩnh lặng là tự do nội tâm
Tĩnh lặng không nằm ở môi trường bên ngoài, mà là sự giải thoát bên trong khỏi bản ngã. Khi tiếp xúc sự vật bằng tâm trong sáng, tĩnh lặng hiện hữu tự nhiên.
Không cần núi rừng
tĩnh lặng ở trong ta
khi tôi không còn
tâm là mặt hồ lặng
phản chiếu cả trời xanh.

Bình luận về bài viết này