Mỗi sáng, tôi thức dậy cùng một nhịp chuông – không phải để khởi đầu, mà để tiếp tục hành trình chuyển hóa. Có những chuyển động không hiện hình: ánh nắng lách qua rèm, bước chân chưa vội, hương bánh chín lan trong bếp… Và có những chuyển tâm rất khẽ: một cái mỉm cười biết ơn, một phút hồi tưởng trước khi ngủ.
Bài haiku này là một vòng chuyển nhẹ – từ sáng đến khuya, từ ngoài vào trong – như một dòng thở đủ đầy. Không cố kể điều gì, chỉ mở ra những nhịp nhìn, những khe sáng để bạn tự bước vào.
1.
Chuông thức vừa rung:
ta mỉm cười – biết ơn
được sống sáng nay.
________________________________________
2.
Bước chân xuống sàn:
ấm trà chưa rót vội
sáng đang dần lên.
________________________________________
3.
Nhịp đời phố reo:
trong căn bếp mùi bánh
hơi ấm yêu thương.
________________________________________
4.
Trưa đứng bóng rồi:
chiếc quạt trần quay mãi
như không hề ngủ.
________________________________________
5.
Mây xô bóng phố:
dáng ai ngang chiều vắng
ngỡ là năm xưa.
________________________________________
6.
Phòng đèn vừa tắt:
ôm lại ngày đã qua –
tự mình soi gương.
→ Một sự hồi quang. Dấu “:” dẫn vào cõi lặng – nơi ta tự soi để có thể tốt hơn một chút trước giấc ngủ.
________________________________________
Chúng ta vẫn “chuyển” mỗi ngày – đôi khi bằng tiếng gió, đôi khi bằng im lặng. Tôi viết xuống những haiku này không để ghi nhớ, mà để buông nhẹ. Để những thước phim trong ngày không lãng quên, mà là những giọt nước mát giúp ta tự soi sáng bản thân, nhẹ như một dòng thở.
Bạn đang “chuyển” như thế nào hôm nay?
