Trong dòng chảy đời thường, có những cơn gió nhẹ — rồi vụt biến. Có những cơn gió mạnh, khiến ta nghiêng ngả. Nhưng Bụt dạy rằng, dù là gió thuận hay gió nghịch, đều là những ngọn gió thế gian đến rồi đi. Chúng ta không cần chạy theo, cũng không cần chống lại. Chỉ cần nhận diện, thở trong chánh niệm, và bước tiếp.
Từ bài giảng sâu sắc về Tám pháp thế gian, mình và các bạn đã cùng ngồi lại, chuyển hóa lời kinh thành những khổ thơ haiku — ngắn gọn như một dòng thở, mà sâu như một buổi thiền hành.
1. Lợi dưỡng – Không lợi dưỡng
Một hôm được lộc
Hôm sau tay trắng không
Thở chánh niệm thôi
2. Danh vọng – Không danh vọng
Tên vang giữa đời
Gió thổi rồi cũng lặng
Vị trầm lắng hơn
3. Tán thán – Chỉ trích
Lời khen như gió
Lời chê cũng chỉ gió
Sen không ngả nghiêng
4. An lạc – Đau khổ
Niềm vui vừa đến
Nỗi buồn liền ghé theo
Cười trong chánh niệm
5. Vô thường
Pháp đến rồi đi
Không một điều thường trú
Tâm vững như núi
6. Không bám – Không sân
Ưa thích khởi lên
Ta biết và buông xuống
Đã đủ an rồi
7. Quán chiếu
Gió thuận gió nghịch
Cũng chỉ là gió thôi
Tĩnh lặng thấy mình
8. Giải thoát
Không nhiễm tám gió
Trôi qua như mây nhạt
Tỉnh thức mà đi
________________________________________
Tám ngọn gió đời
Thuận nghịch luân phiên
Chỉ là bài học nhẹ
Thở, là quay về
________________________________________
Gió đời sẽ còn thổi.
Ta chỉ cần đứng vững — bằng tâm không lay động.
Tám ngọn gió đến rồi đi, như mây, như sóng.
Chỉ có chánh niệm là ở lại nương vào Hải đảo tự thân
