Có những buổi sáng, ta không vội vã.
Chỉ cần bước chậm trên con đường phủ lá, chân chạm đất mềm, nghe gió thoảng bên hồ sen…
Quay về với hơi thở- bước chân, lòng bỗng rỗng rang.
Những vần thơ dưới đây là những khoảnh khắc ấy — khi ta có mặt trọn vẹn trong từng bước chân, từng hơi thở, từng chiếc lá rơi nhẹ.
Xin mời bạn cùng mình thiền hành — bằng tâm, bằng thơ.
Thiền hành
Bước trên sỏi nhỏ
Thinh lặng không về trễ
Tôi gặp chính tôi
Cỏ non dạt nhẹ
Chánh niệm như vạt nắng
Rải khắp lòng đường
Lối nhỏ phủ lá
Bước nhẹ không xáo động
Mùa nghe mình qua
Lá rơi gợi nhớ
Chân chạm tiếng trở mùa
Về trong phút này
Lá rơi không tiếng
Chánh niệm mở lòng đất
Im lặng mỉm cười
Chân chạm đất mềm
Không ai cần biết đến
Pháp đang nở hoa
________________________________________
Bên hồ
Ngồi bên hồ sen
Hương không đi đâu cả
Thở — đóa vừa nở
Giọt sương nghiêng nhẹ
Không chọn ở hay đi
Vẫn tròn như nhau
Một phút thôi đó
Trọn vẹn như giọt sương
Không cần lâu hơn
Chuông nhà thờ xa
Lan qua hồ sen lặng
Nguyện thở sâu hơn
Mây trôi không dấu
Hồ không hỏi vì đâu
Chỉ lặng mà soi
Hồ không cần biết
Ta lặng lẽ cúi đầu
Thở là hiểu rồi
________________________________________
Dừng lại một chút…
Như giọt sương không chọn ở hay đi,
như hồ không hỏi vì đâu,
chỉ lặng mà soi. Nếu một câu thơ nào đó chạm được lòng bạn,
hãy giữ lấy sự lặng ấy như một dòng thở nhẹ,
để rồi tiếp tục bước đi — thanh thản và sâu sắc hơn
