Tôi viết blog này không để giảng giải điều gì.
Chỉ là mỗi khi ngồi xuống, lặng thở một hơi, tôi thấy có điều gì đó đang nói hộ mình — không bằng tiếng, mà bằng hương trà, tiếng mưa, hoặc đơn giản là sự yên lặng trong sáng sớm.
Tôi nguyện giữ lại những hơi thở ấy — bằng chữ — để hồi hướng.
Mong cho ai tình cờ ghé ngang, thấy mình cũng đang thở.
Trước khi đọc, mời bạn thở một hơi thật nhẹ
Một dòng thở nhẹ
Không nói điều cao siêu
Chỉ đủ để sống
Chữ rơi theo mưa
Không nhắm vào ai cả
Chỉ để lặng hơn
Gom hạt chánh niệm
Thành một vòng chuỗi nhỏ
Dâng đời mỗi ngày
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.

Bình luận về bài viết này