Có lẽ, mỗi hành trình đều bắt đầu bằng một bước chân không vững. Và mỗi bài thơ cũng vậy — không phải là sự khẳng định, mà là một tiếng thở ra, nhẹ và thật.
Blog này, “một dòng thở nhẹ”, cũng bắt đầu như thế. Không vội vã, không cần định nghĩa. Chỉ là một lời thì thầm với chính mình, với cuộc sống, với những điều chưa gọi tên được.
Tập tễnh
Như bé chào đời
Khóc ra để thở vào
Tôi — haiku vậy
Tôi — haiku vậy. Không phải là nhà thơ, không phải là người viết. Chỉ là một người đang học cách thở, học cách lắng nghe, học cách gọi tên những rung động rất nhỏ trong lòng.
Gió đầu hiên nhỏ
Tập tễnh hồn đứng dậy
Rung nhịp đầu tiên
Hồn vừa đón nắng
Tập tễnh qua bậc gió
Ngỡ ngàng trần gian
Lá chưa kịp úa
Hồn chạm vào tiếng ve
Ngơ ngác mùa xa
Trăng nghiêng cuối ngõ
Tập tễnh bóng tôi về
Rơi một tiếng thinh
Nơi tim im lặng
Có hồn run khe khẽ
Vì nghe cỏ non
Cơn mưa đầu gọi
Hồn nghiêng nghe đất thở
Mạch non nhú mầm
Một hơi thở đủ
Hạt sương không rơi vội
Giữ trời ở đây
Chạm vào tĩnh lặng
Lá không còn tên gọi
Chỉ là đang xanh
Tập tễnh — nhưng mỗi bước đều là một hơi thở thật.
Và nếu có ai đó đang lắng nghe, thì xin mời cùng đi. Không cần vội. Chỉ cần thở.

Bình luận về bài viết này