“Pháp do duyên sinh – nên không có tự tánh”
Trích kệ gốc (bài 1–2):
1. Chẳng sinh cũng chẳng diệt,
Chẳng thường cũng chẳng đoạn,
Chẳng một cũng chẳng khác,
Chẳng đến cũng chẳng đi.
2. Nói lên được pháp nhân duyên ấy,
Khéo diệt trừ các thứ hý luận.
Tôi cúi đầu kính lễ Phật đã thuyết.
________________________________________
Haiku thở ra:
Không sinh – không diệt
Pháp như mây tụ tan
Không ai là gốc
Chẳng đến – chẳng đi
Chỉ thấy duyên đang khởi
Không cần người mang
________________________________________
Gối quán chiếu:
Khi bạn nói “mọi thứ đều có lý do” – bạn có đang tìm một nguyên nhân cố định?
Hay bạn có thể thấy mọi thứ chỉ là duyên đang tạm tụ?
________________________________________
Thực tập:
• Khi tâm bạn muốn “tìm thủ phạm” cho một điều đang xảy ra…
→ Hãy dừng lại, thở vào và thầm gọi:
> “Không ai sinh ra điều này – chỉ là duyên đang hiện.”
• Thở ra và buông câu hỏi “tại sao”
• Chỉ còn lại “đang là” – và bạn đang thở cùng nó