Cảm xúc đầu ngày: Mưa mới, ký ức xưa

Written in

bởi

Có những cơn mưa vừa rơi xuống đã khiến lòng mình ướt từ rất lâu rồi.
Sáng nay, mưa bất chợt ghé qua.
Không báo trước, không rầm rộ—chỉ là vài hạt rơi nhẹ trên mái tôn, đủ để tôi dừng tay, ngẩng lên và lặng đi một nhịp.
Tôi không biết vì sao mưa lại khiến ký ức quay về.
Có thể vì âm thanh quen thuộc ấy—lúc rơi trên lá, lúc vỡ trên mặt đường—giống như tiếng ai đó từng gọi tên mình trong một chiều xa lắm.
Có thể vì mùi đất ướt, mùi áo mưa cũ, mùi của những ngày còn bé—chạy trong mưa mà không sợ ướt, không sợ lạnh, không sợ buồn.
Mưa hôm nay là mới.
Nhưng lòng tôi thì cũ.
Cũ như chiếc ô đã gấp lại từ mùa mưa năm trước, như một đoạn thư chưa gửi, như một ánh mắt đã không còn gặp lại.
Tôi không buồn.
Chỉ là thấy lòng mình mềm hơn một chút.
Và biết rằng, có những ký ức không cần giữ, vì mưa sẽ luôn mang chúng quay về.
________________________________________
tanka kết bài:
mưa rơi rất mới
mà lòng tôi ướt lại
như thuở xa xưa
một tiếng gọi trong gió
vẫn chưa từng trả lời

Bình luận về bài viết này