Trích kệ gốc (bài 3–4):
3. Nếu căn có tự tánh, thì không cần cảnh để sinh thức.
Nếu cảnh có tự tánh, thì không cần căn để sinh thức.
Nếu thức có tự tánh, thì không cần căn và cảnh.
Nhưng vì cả ba nương nhau mà có, nên không pháp nào có tự tánh.
4. Nếu căn, cảnh, thức đều có tự tánh,
Thì không cần nương nhau để sinh khởi.
Nhưng nếu không nương nhau, thì không có sự thấy biết.
Vì vậy, ba pháp ấy không có tự tánh.
________________________________________
Haiku cảm tác:
Nếu mắt tự có
Thì cần chi cảnh nữa?
Thức – ai gọi tên?
Ba pháp nương nhau
Không ai là chủ thể
Chỉ thấy đang là
Nếu có tự tánh
Thì chẳng cần duyên nữa
Pháp – đã đứng riêng?
________________________________________
Gối quán chiếu:
Khi bạn nói “tôi thấy vì tôi có mắt” – bạn có đang tin rằng mắt là một thực thể độc lập?
Hay bạn có thể thấy: mắt – cảnh – thấy chỉ hiện khi duyên tụ, không cái nào tự có?
________________________________________
Thực tập:
• Khi bạn đang nhìn một cảnh vật (một bông hoa, một người, một màn hình):
1. Dừng lại một nhịp
2. Thầm gọi: “Không có mắt riêng – không có cảnh riêng – không có thấy riêng”
3. Thở ra và cảm nhận:
> “Chỉ là duyên đang hiện – không ai đang thấy”
Trung đạo không phủ nhận tri giác –
Nhưng thấy rằng không có căn nào, cảnh nào, hay thức nào tự có – tất cả chỉ là duyên sinh.
Bình luận về bài viết này