Trích kệ gốc (bài 7–8):
7. Nếu thấy có tự tánh, thì không cần căn, cảnh, thức.
Nhưng nếu không có ba pháp ấy, thì thấy không thể thành.
Do đó, thấy không có tự tánh.
8. Vì thấy không có tự tánh, nên căn – cảnh – thức cũng không có tự tánh.
Ba pháp ấy nương nhau mà hiện, nên không pháp nào có thể tự tồn tại.
________________________________________
Haiku cảm tác:
Thấy – chẳng tự có
Nếu không có duyên tụ
Ai gọi là “ta”?
Căn – cảnh – thức hiện
Như ba chân một chiếc ghế
Rút một – rỗng liền
Không có tự tánh
Nên thấy mới nhẹ nhàng
Không ai bị buộc
________________________________________
Gối quán chiếu:
Khi bạn nói “tôi thấy – tôi biết – tôi hiểu”...
Bạn có đang tin rằng có một “tôi” thật đang vận hành sáu căn?
Hay bạn có thể thấy: mọi tri giác chỉ là duyên tụ – không có chủ thể cố định nào đứng sau?
________________________________________
Thực tập:
• Khi bạn đang phản ứng với một điều gì đó (một lời nói, một hình ảnh, một cảm xúc):
1. Dừng lại một nhịp
2. Thầm gọi: “Không có thấy riêng – không có người thấy – chỉ có duyên đang hiện”
3. Thở ra và cảm nhận:
> “Không có ai bị xúc phạm – chỉ có thấy đang sinh – rồi tan”
Trung đạo không phủ nhận thấy biết –
Nhưng thấy rằng thấy biết không có tự tánh – nên không cần nắm giữ, không cần phản ứng.
Bình luận về bài viết này