(Từ cảm xúc bị tổn thương – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Năm uẩn)
Sáng nay, mình thấy lòng bị chạm.
Một lời nói vô tình – mà như mũi kim.
Một ánh mắt lơ đãng – mà như phủ nhận.
Mình thấy mình co lại, như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Và mình nghĩ: “Sao người ta lại làm mình đau như vậy?”
Haiku 1
Một lời thoảng qua
mà tim như rạn vỡ
ai làm ai đau?
________________________________________
Mình là ai trong nỗi đau?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Cái gì đang đau? Ai đang bị tổn thương?”
Là thân này? Là cảm thọ? Là ký ức?
Hay là một cái “tôi” gom góp từ năm uẩn?
Long Thọ nói:
“Không có uẩn nào là ngã,
không có ngã nào ngoài uẩn,
ngã chỉ là giả danh trên sự kết hợp tạm thời.”
Vậy thì, ai đang đau?
Chỉ là một dòng cảm thọ – đang trôi.
Haiku 2
Nỗi đau vừa đến
rồi tan như khói mỏng
mình vẫn còn đây
________________________________________
Quán năm uẩn – để không đồng hóa
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Không có sắc là ngã,
thọ – tưởng – hành – thức cũng không,
năm uẩn đều không tự tánh.”
Vậy nên, khi bị tổn thương,
mình có thể nhìn sâu:
nỗi đau không phải là mình – và mình không phải là nó.
Haiku 3
Mình không là thọ
không là những ký ức
chỉ là người thấy
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình bị tổn thương, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Ai đang đau? Có thật là mình không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Nỗi đau là một uẩn. Mình không phải là uẩn đó.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Nỗi đau vừa chạm
mình tưởng là chính mình
nhưng nhìn kỹ lại
chỉ là một uẩn nhỏ
trong dòng duyên trôi qua

Bình luận về bài viết này