Quán Trung Luận – Thở Haiku: Phần 1 – Phẩm 6: Không có người ô nhiễm thật có

Written in

bởi

 Trích kệ gốc (bài 1–2):
1. Nếu không có ô nhiễm, thì không có người bị ô nhiễm.
Nếu không có người bị ô nhiễm, thì không có ô nhiễm.
Vì người ô nhiễm và ô nhiễm nương nhau mà có,
nên cả hai đều không có tự tánh.
2. Nếu người ô nhiễm có tự tánh,
thì không cần ô nhiễm mới thành người ô nhiễm.
Nhưng nếu không có ô nhiễm,
thì người ấy không thể gọi là ô nhiễm.
________________________________________
Haiku cảm tác:
Không có ô nhiễm
Thì ai là người nhiễm?
Chỉ là duyên thôi
Nếu tôi là thật
Thì chẳng cần ô nhiễm
Mới thành “tôi xấu”
Người và ô nhiễm
Nương nhau mà hiện khởi
Không ai thật xấu
________________________________________
Gối quán chiếu:
Khi bạn nói “tôi là người xấu”, “tôi bị ô nhiễm bởi tham – sân – si”...
Bạn có đang tin rằng có một “tôi” thật sự bị dính bẩn?
Hay bạn có thể thấy: “người ô nhiễm” và “ô nhiễm” chỉ là hai mặt của một duyên khởi – không có tự tánh riêng biệt?
________________________________________
Thực tập:
• Khi bạn cảm thấy mình đang “xấu”, “tệ”, “bị nhiễm độc tâm”:
1. Dừng lại một nhịp
2. Thầm gọi: “Không có người ô nhiễm – chỉ có ô nhiễm đang hiện”
3. Thở ra và cảm nhận:
> “Không có ai thật xấu – chỉ có duyên đang vận hành”
Trung đạo không phủ nhận sự hiện diện của ô nhiễm –
Nhưng thấy rằng không có người ô nhiễm thật có – chỉ có duyên đang khởi rồi tan.

Bình luận về bài viết này