Trích kệ gốc (bài 3–4):
3. Nếu không có thanh tịnh, thì không có người thanh tịnh.
Nếu không có người thanh tịnh, thì không có thanh tịnh.
Vì người thanh tịnh và thanh tịnh nương nhau mà có,
nên cả hai đều không có tự tánh.
4. Nếu người thanh tịnh có tự tánh,
thì không cần thanh tịnh mới thành người thanh tịnh.
Nhưng nếu không có thanh tịnh,
thì người ấy không thể gọi là thanh tịnh.
________________________________________
Haiku cảm tác:
Không có thanh tịnh
Thì ai là người sạch?
Chỉ là duyên thôi
Nếu tôi là thật
Thì chẳng cần thanh tịnh
Mới thành “tôi tốt”
Người và thanh tịnh
Nương nhau mà hiện khởi
Không ai thật sạch
________________________________________
Gối quán chiếu:
Khi bạn nói “tôi là người tốt”, “tôi đã thanh tịnh rồi”...
Bạn có đang tin rằng có một “tôi” thật sự đã đạt được điều gì?
Hay bạn có thể thấy: “người thanh tịnh” và “sự thanh tịnh” chỉ là hai mặt của một duyên khởi – không có tự tánh riêng biệt?
________________________________________
Thực tập:
• Khi bạn cảm thấy mình đang “tốt hơn”, “trong sạch hơn”, hoặc “đã vượt qua lỗi lầm”:
1. Dừng lại một nhịp
2. Thầm gọi: “Không có người thanh tịnh – chỉ có thanh tịnh đang hiện”
3. Thở ra và cảm nhận:
> “Không có ai thật tốt – chỉ có duyên đang vận hành”
Trung đạo không phủ nhận sự thanh tịnh –
Nhưng thấy rằng không có người thanh tịnh thật có – chỉ có duyên đang khởi rồi tan.
Bình luận về bài viết này