(Từ cảm xúc “mình đang bị sống” – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán Thọ Giả)
Sáng nay, mình thấy mình… đang bị sống.
Không phải là đang sống – mà là bị sống.
Bị cuốn theo công việc.
Bị đẩy bởi trách nhiệm.
Bị cảm xúc lôi đi.
Và mình thấy mình như một chiếc lá – không gốc, không hướng, chỉ trôi.
Haiku 1
Mình không bước nữa
chỉ bị đời kéo đi
như mây không gió
________________________________________
Khi “mình là người thọ nhận” – trở thành gánh nặng
Mình thở.
Và tự hỏi:
“Ai đang bị sống? Ai đang chịu đựng?”
Nếu mình thật sự là người thọ nhận, thì sao mình không chọn được điều mình muốn?
Nếu mình là chủ thể, thì sao mình lại thấy bất lực?
Có lẽ… mình chỉ đang đồng hóa với một dòng cảm thọ – mà quên mất rằng nó không phải là mình.
Haiku 2
Cảm thọ trào lên
mình tưởng là chính mình
nên thấy mỏi mệt
________________________________________
Quán thọ giả – không có người thọ, nên không cần gánh vác
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Không có thọ giả,
nếu không có thọ pháp –
cả hai đều rỗng.”
Vậy nên, không có cái “tôi” nào thật sự đang bị sống,
và cũng không có cảm thọ nào thật sự cần gánh vác.
Chỉ có một dòng duyên đang vận hành – và mình có thể thở trong đó, như một đám mây biết mình đang trôi.
Haiku 3
Không ai thọ cả
chỉ là gió đang lùa
qua một tấm rèm
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình “bị sống”, dừng lại và thở
• Hỏi: “Ai đang chịu đựng? Có người thọ thật không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có người thọ nhận. Mình chỉ cần thở – và thấy.”
________________________________________
Tanka kết :
Mình không bị sống
cũng không là người chịu
chỉ là dòng tâm
đang đi qua một phút
và mình đang có mặt
________________________________________

Bình luận về bài viết này