Âm thanh của tĩnh lặng: Khi con người chỉ có 1 cánh tay?

Written in

bởi

Trên đỉnh núi phủ sương, có một am nhỏ.
Người trẻ trèo lên đó sau nhiều ngày đi bộ, mang theo một câu hỏi chưa lời đáp.
Vị thiền sư già đang ngồi bên gốc cây, tay cầm chiếc lá rơi.
Người trẻ cúi đầu, rồi ngồi xuống bên cạnh.
“Thưa thầy… con thấy giữa Thiện và Bất Thiện có một khoảng cách. Con không biết làm sao để vượt qua.”
Thiền sư không nhìn người trẻ, chỉ đưa tay lên, giơ một bàn tay ra.
“Đây là tay phải,” ông nói. “Nếu loài người sinh ra chỉ với một tay, thì con có gọi nó là tay phải không?”
Người trẻ im lặng.
“Tay phải chỉ là tay phải vì có tay trái. Thiện chỉ là Thiện vì có Bất Thiện. Khi con còn thấy hai bên, thì khoảng cách sẽ luôn tồn tại.”
Người trẻ cúi đầu, thở dài.
“Vậy… làm sao để không còn thấy hai bên?”
Thiền sư đặt chiếc lá xuống đất.
“Biến mất.”
“Biến mất?” – người trẻ ngẩng lên.
“Không phải vì Thiện hiện ra – mà vì con biến mất.”
Gió thổi qua, làm rung nhẹ những chiếc chuông treo trước am.
Âm thanh không lớn, nhưng vang rất xa.
Khi con không còn là ‘con’, thì mọi thứ không còn là ‘khác con’. Khi không còn tay phải, thì tay trái cũng không cần gọi tên.”
Người trẻ nhìn bàn tay mình.
Không phải tay phải. Không phải tay trái.
Chỉ là một bàn tay – đang mở ra.
“Và khi không còn gọi tên để phân biệt, không cần va chạm giữa hai bàn tay” thiền sư nói, “thì âm thanh của tĩnh lặng hiện ra.”
Người trẻ không nói gì nữa.
Chỉ ngồi đó, cùng với chiếc lá, bàn tay, và khoảng cách – vừa tan biến.

Bình luận về bài viết này