Haiku mở
Áo rách một bên
người rơm không vá lại
gió thổi nhẹ qua.
________________________________________
Người rơm từng sợ mất mát. Sợ chiếc nón bay đi, sợ áo phai màu, sợ không còn đẹp trong mắt người qua đường. Người rơm từng cố giữ lại từng mảnh vải, từng sợi dây, từng lớp trang trí — như thể đó là chính mình.
Nhưng rồi, một ngày, người rơm đứng giữa đồng, nhìn cơn gió thổi qua, thấy chiếc áo rách một bên. Không ai đến vá lại. Không ai buộc thêm dây. Không ai quan tâm. Và người rơm không còn cố giữ nữa.
Người rơm bắt đầu tháo bỏ. Từng lớp áo, từng chiếc nón, từng mảnh màu. Không phải vì tuyệt vọng, mà vì nhận ra: những thứ ấy chưa từng là mình. Chúng chỉ là lớp phủ — đẹp nhưng dễ hỏng, lạ nhưng không thật.
Con người cũng vậy. Khi ta bắt đầu buông bỏ — không phải từ bỏ, mà là buông — ta mới thấy mình nhẹ đi. Buông những kỳ vọng, những hình ảnh, những vai diễn. Buông những “phải thế này”, “phải thế kia”. Buông để trở về.
Buông không phải là mất. Buông là trở lại. Trở lại với bản chất, với sự đơn sơ, với sự thật. Như người rơm, không còn áo, không còn nón, nhưng vẫn đứng đó — giữa đồng, giữa gió, giữa trời — và không còn sợ.
________________________________________
Tanka kết
Tháo lớp áo xưa
người rơm không còn sợ
gió cuốn qua vai
chỉ còn rơm và đất
nhẹ như một hơi thở.
Bình luận về bài viết này