“Người Rơm và Hành Trình Tự Do”: Đời Sống Vật Chất

Written in

bởi

Haiku mở
Rơm bay nhè nhẹ
trên cánh đồng cuối vụ
chẳng ai tiếc gì.
________________________________________
Có một thời, người rơm được dựng lên bằng những gì còn sót lại sau mùa gặt. Những cọng rơm vàng úa, khô khốc, không ai dùng đến — được gom lại, buộc thành hình người, đặt giữa ruộng để xua đuổi chim muông. Người rơm không có tên, không có mặt, không có tiếng nói. Nhưng người rơm có một chức năng rõ ràng: bảo vệ.
Người rơm không sợ mất mát. Những cọng rơm trên thân mình có thể bị gió cuốn đi, bị mưa làm mục, bị nắng thiêu cháy — nhưng người rơm không lo. Vì xung quanh là cả một cánh đồng rơm. Mất đi rồi sẽ có lại. Người rơm không cần giữ gìn, không cần tô điểm. Người rơm chỉ cần đứng đó, làm đúng vai trò của mình.
Con người cũng từng như thế. Sống đơn sơ, ăn đủ, mặc đủ, không cần nhiều. Không có quá nhiều thứ để mất, nên cũng không có quá nhiều nỗi sợ. Nhưng rồi, chúng ta bắt đầu muốn nhiều hơn. Muốn đẹp hơn. Muốn được nhìn nhận, được ngưỡng mộ. Chúng ta bắt đầu “trang trí” bản thân bằng những thứ không thuộc về mình — như người rơm được thay bằng vải màu, nhựa bóng, áo quần sặc sỡ.
Và từ đó, chúng ta bắt đầu sợ. Sợ rách áo, sợ phai màu, sợ không còn được ai để ý. Chúng ta sống trong lo âu, như người rơm đứng giữa đồng, run rẩy trước cơn gió đầu mùa.
________________________________________
Tanka kết
Áo mới phai màu
người rơm đứng lặng lẽ
giữa ruộng không chim
chỉ còn tiếng gió nhẹ
nhắc về một thời xưa.
________________________________________

Bình luận về bài viết này