Haiku mở
Không còn chim bay
người rơm đứng giữa ruộng
hỏi mình là ai.
________________________________________
Người rơm từng có một vai trò rõ ràng: xua đuổi chim muông, bảo vệ mùa màng. Dù không có tiếng nói, không có khuôn mặt, người rơm vẫn có lý do để tồn tại. Đứng giữa đồng, người rơm là một phần của chu kỳ sống — sinh, trưởng, thu hoạch, nghỉ ngơi.
Nhưng khi người rơm trở nên “đẹp” hơn, “thân thiện” hơn, chim muông không còn sợ. Chúng bay đến, đậu lên vai người rơm, ríu rít như thể người rơm là một chiếc cột trang trí. Người nông dân không còn dựng người rơm bằng rơm. Họ dùng nhựa, vải, gỗ — những thứ không mục, không tan, nhưng cũng không còn linh hồn.
Người rơm đứng đó, giữa ruộng, không còn chim để đuổi, không còn ruộng để bảo vệ. Người rơm bắt đầu hoang mang. Nếu không còn chức năng, thì mình là ai? Nếu không còn được cần đến, thì sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì?
Con người cũng vậy. Khi ta đánh mất vai trò, khi ta không còn được gọi tên trong những cuộc trò chuyện, khi ta không còn là “ai đó” trong mắt người khác — ta bắt đầu khủng hoảng. Ta tự hỏi: “Mình là ai, nếu không còn công việc, không còn tình yêu, không còn sự công nhận?”
Đó là lúc ta cần quay về. Không phải để tìm lại vai trò cũ, mà để khám phá bản chất thật sự. Không phải là người rơm để đuổi chim, mà là người rơm — một hiện diện, một chứng nhân, một phần của đất trời.
________________________________________
Tanka kết
Ruộng không còn chim
người rơm vẫn đứng đó
giữa gió và trời
không cần ai gọi tên
vẫn là một tồn tại.
________________________________________
Bình luận về bài viết này