“Người Rơm và Hành Trình Tự Do”: Nỗi Lo Mất Mát

Written in

bởi

Haiku mở
Chiếc nón bay xa
người rơm đưa tay giữ
gió không dừng lại.
________________________________________
Người rơm ngày xưa không có nón. Không có áo. Không có màu sắc. Chỉ có rơm — thứ dễ cháy, dễ bay, dễ tan. Nhưng người rơm không sợ. Vì người rơm biết: mất đi rồi sẽ có lại. Không gì là của riêng, không gì là mãi mãi.
Rồi một ngày, người ta bắt đầu làm người rơm bằng những vật liệu khác. Vải màu, nhựa bóng, áo quần cũ. Người rơm trở nên “đẹp” hơn, “thân thiện” hơn. Nhưng cũng từ đó, người rơm bắt đầu biết sợ. Sợ gió bay mất nón. Sợ mưa làm hỏng áo. Sợ nắng làm phai màu. Sợ không còn được ai nhìn ngắm.
Người rơm không còn là người rơm. Người rơm trở thành một hình nhân trang trí — không còn chức năng, chỉ còn hình thức. Và hình thức thì dễ vỡ. Dễ phai. Dễ bị thay thế.
Con người cũng vậy. Khi ta gắn mình với những thứ bên ngoài — danh tiếng, địa vị, hình ảnh — ta bắt đầu sống trong sợ hãi. Sợ mất đi những gì không thuộc về bản chất. Sợ không còn được yêu, được nhớ, được công nhận.
Ta cố giữ lấy chiếc nón, chiếc áo, lớp màu — như người rơm giữa đồng, đưa tay giữ lại những thứ đang bị gió cuốn đi. Nhưng gió không dừng lại. Và ta không thể giữ mãi.
________________________________________
Tanka kết
Giữ mãi chiếc nón
tay người rơm run rẩy
trước cơn gió chiều
có phải đẹp là đủ
khi chẳng còn chim bay?
________________________________________

Bình luận về bài viết này