Haiku mở:
Gió nhẹ đi qua
đánh thức bức tường lặng —
tôi cũng mở lòng.
Cảm xúc:
Sáng nay gió mạnh lùa qua khe cửa, thổi bay tấm rèm mỏng. Tôi không bật dậy ngay, chỉ nằm yên và lắng nghe tiếng gió như một câu nói không lời. Gió ấy không gọi tên, nhưng có mặt. Như những điều tử tế trong đời — không cần chứng minh, chỉ cần đến đúng lúc.
Tôi chợt cảm thấy mình không đơn độc. Gió đang lướt qua mọi khoảng trống, mang theo hơi thở của đất trời vào không gian riêng nhỏ bé này.
Tanka kết:
Gió lùa khe cửa
không hỏi tôi có buồn —
nhưng khi tôi lặng
gió đã chạm được vào
nơi tưởng chừng bỏ quên.
________________________________________
Bình luận về bài viết này