Chén chè nước hai 13 – Không có khổ nào đứng một mình

Written in

bởi

(Từ cảm xúc bị nhấn chìm – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Khổ)
Sáng nay, mình thấy lòng nặng trĩu.
Một chuyện nhỏ thôi – nhưng như giọt nước tràn ly.
Mình thấy mình mệt, thấy mình buồn, thấy mình muốn buông xuôi.
Mình nghĩ: “Sao khổ cứ đến hoài vậy? Mình đã làm gì sai?”
Haiku 1
Một nỗi buồn nhỏ
rơi vào ngày nhiều mây
thành cơn giông lớn
________________________________________
Khổ không tự có
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Nỗi khổ này từ đâu mà ra?”
Long Thọ nói:
“Không có khổ tự sinh,
không có khổ từ người khác sinh,
không có khổ từ cả hai,
và cũng không có khổ không nhân duyên.”
Tức là: khổ không tự có –
chỉ là kết quả của nhiều duyên hội tụ.
Vậy thì, mình không cần chống lại khổ,
chỉ cần hiểu nó – và buông những gì đang tiếp nối.
Haiku 2
Khổ không tự đến
chỉ là mây tụ lại
trong một chiều trôi
________________________________________
Quán khổ – để không đồng hóa
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Nếu khổ là thật có,
thì nó phải thường hằng –
nhưng khổ luôn biến đổi,
nên chỉ là giả danh.”
Vậy nên, thay vì nghĩ “mình là người khổ”,
mình học cách thấy: “đây là một trạng thái – rồi sẽ qua.”
Haiku 3
Mình không là khổ
chỉ là người đang thấy
một đám mây trôi
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình bị khổ vây quanh, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Khổ này từ đâu đến? Có thật là nó tự có không?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có khổ nào đứng một mình. Mình không cần giữ nó lại.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không có nỗi khổ
nào tự sinh – tự có
chỉ là duyên tụ
rồi tan như mây chiều
mình chỉ cần đứng yên
________________________________________

Bình luận về bài viết này