Có những vùng tâm lý mà ta luôn né tránh—nỗi sợ, sự hổ thẹn, ý nghĩ tiêu cực. Ta không nói ra, không nhận diện, không dám nhìn sâu. Và thế là bóng tối ấy cứ lớn lên trong im lặng, trở thành vết nứt âm thầm trong cuộc sống.
Haiku
ánh đèn rực sáng
nhưng bên trong còn tối
chẳng ai nhìn vào
Bóng tối không có lỗi. Nó chỉ là phần bị bỏ quên. Và càng giấu, ta càng cảm thấy cô đơn vì nghĩ rằng chỉ mình mang trong lòng “cái xấu”. Nhưng Phật dạy: chính nơi bóng tối đó, ta có thể gieo hạt giác ngộ, vì nó khiến ta trở lại với sự thật, với lòng từ, với tinh thần bất phán xét.
Thực hành quán chiếu bóng tối—không phải để xua đuổi, mà để ôm lấy bằng nhận thức và lòng tử tế, là bước chuyển hóa căn bản.
Haiku
một góc không đèn
nghe tiếng thở sâu dần
lòng thôi trốn chạy
________________________________________
Tanka kết
trong nơi u tối
có một nhành hoa nhỏ
chưa từng nở ra
ta không cần bước đi
chỉ cần ngồi lại thôi
________________________________________
Bình luận về bài viết này