Phán Xét Bản Thân quá cực đoan – Vết Nứt Âm Thầm Trong Chính Mình

Written in

bởi

Có lẽ không có giọng nói nào ta nghe nhiều hơn chính giọng nói bên trong mình. Nhưng cũng chính giọng nói ấy, đôi khi lại là kẻ khắt khe nhất, liên tục nhắc nhở ta về những lỗi lầm, những thiếu sót, những điều “đáng ra” phải làm tốt hơn.
Haiku
gương soi lặng lẽ
chẳng phản chiếu chính ta
toàn lời chê trách
Vết rạn của phán xét bản thân không bùng nổ như một cuộc khủng hoảng, nhưng âm thầm kéo lùi nội lực sống. Người ta hay tưởng rằng trách mình là biểu hiện của ý thức cao, nhưng đôi khi, đó chỉ là sự khước từ bản chất vô thường – là mong muốn cố định hóa con người mình theo một khuôn mẫu không tồn tại.
Phật pháp dạy rằng: không có “ta” cố định, mọi cảm xúc chỉ là pháp sinh rồi diệt. Khi ta biết nhìn vào sự phán xét bằng từ bi, nó sẽ tan dần như sương sớm. Không cần xóa bỏ, chỉ cần không nuôi dưỡng.
Haiku
tiếng trách nhẹ vang
ta chỉ lặng lẽ thở
lòng mềm như mây
________________________________________
Tanka kết
người trong ta nói
lời như dao không sắc
cứa vào niềm tin
chỉ khi ta ngồi xuống
mới thấy lời kia đau
________________________________________

Bình luận về bài viết này