Haiku mở:
Vũng nước nhỏ nằm
giữa con đường ướt sớm —
trời soi thật gần.
Sáng nay, trên đường vẫn còn đọng lại vài vũng nước sau cơn mưa khuya. Người đi vội vàng tránh bước nhầm. Tôi cũng toan né vội đi, nhưng rồi ánh nắng sớm phản chiếu nhẹ trên mặt nước khiến tôi khựng lại — trong vũng nước, bầu trời xanh biếc hiện ra đầy đủ, im lặng, gần như đang nằm nghỉ.
Tôi nghĩ: có lẽ đôi khi, phải sau một cơn mưa mới thấy trời rõ hơn. Có lẽ, những điều bất tiện cũng là nơi để cái đẹp trú ngụ.
Vũng nước không chỉ phản chiếu bầu trời, mà phản chiếu cả tâm trạng tôi — đang trong trẻo hơn một chút, vì đã biết dừng lại để thấy.
Tanka kết:
Vũng nước trên đường
làm bước chân chậm lại —
trời hiện rõ hơn
qua mặt nước mỏng manh
và trái tim chậm rãi.
Bình luận về bài viết này