Một dòng thở nhẹ… mở ra cánh cửa không khóa, dẫn về ngôi nhà của chính mình.
Có những ngày, tôi thấy mình như đang chạy.
Không biết chạy đi đâu.
Không biết chạy vì điều gì.
Chỉ biết là… không thể dừng lại.
Chạy theo công việc.
Chạy theo kỳ vọng.
Chạy khỏi nỗi buồn.
Chạy khỏi chính mình.
Và rồi tôi mệt.
Không phải vì đường dài.
Mà vì tôi đã quên mất cách dừng lại.
________________________________________
Haiku
Chìa khóa nằm đó
Trong một dòng thở sâu
Cánh cửa mở ra
________________________________________
Chánh niệm – tôi nghe từ ấy lần đầu như một khái niệm xa vời.
Nhưng rồi tôi thử.
Chỉ là ngồi xuống.
Thở vào.
Thở ra.
Biết mình đang thở.
Và tôi thấy…
một cánh cửa mở ra.
Không phải cánh cửa thần kỳ.
Mà là cánh cửa dẫn về chính tôi –
nơi tôi không cần chạy nữa.
________________________________________
Chánh niệm không phải là kỹ thuật.
Không phải là điều cao siêu.
Chánh niệm là sự có mặt.
Là biết mình đang làm gì.
Là uống một ngụm nước và biết mình đang uống.
Là nghe một người nói và biết mình đang nghe.
Là sống – không phải tồn tại.
________________________________________
Tôi bắt đầu thực tập:
• Khi rửa tay, tôi biết nước đang chảy qua tay mình.
• Khi ăn, tôi biết thức ăn đang nuôi dưỡng thân thể này.
• Khi đi, tôi biết mặt đất đang nâng đỡ từng bước chân.
Và tôi thấy…
tâm mình dịu lại.
Không cần cố gắng.
Chỉ cần có mặt.
________________________________________
Tanka
Chánh niệm là đây
Không ở nơi xa vời
Là hơi thở nhẹ
Là bước chân đang đi
Là chính mình có mặt
________________________________________
Bạn có đang có mặt trong chính cuộc sống của mình hôm nay không?
Nếu chưa, hãy thử thở một hơi thật nhẹ…
Và để cho cánh cửa bình an mở ra –
không bằng chìa khóa, mà bằng sự tỉnh thức.
________________________________________

Bình luận về bài viết này