Sáng nay, mình lại trễ.
Trễ giờ thức dậy. Trễ với kế hoạch. Trễ với những gì mình đã định sẵn từ hôm qua.
Và như một phản xạ quen thuộc, tâm trí lập tức bật lên:
“Nhanh lên! Phải bù lại! Không được chậm nữa!”
Haiku 1
Trễ một nhịp thôi
lòng đã cuống cuồng chạy
chưa kịp thở sâu
________________________________________
Cái bẫy của sự vội
Chúng ta thường nghĩ: trễ là sai, và vội là cách sửa sai.
Nhưng sự thật là: vội không sửa được gì – nó chỉ làm ta đánh mất thêm.
Mất thêm sự có mặt. Mất thêm bình an. Mất thêm khả năng thấy rõ điều gì đang thực sự xảy ra.
Haiku 2
Vội vàng sửa trễ
chỉ khiến lòng thêm rối
chẳng kịp thấy mình
________________________________________
Quay về – để thấy rõ
Mình dừng lại.
Thở vào – thở ra.
Không cố “bắt kịp” nữa.
Chỉ nhận diện: “Mình đang trễ. Mình đang muốn vội. Nhưng mình có thể chọn không vội.”
Và ngay khoảnh khắc đó, một không gian mở ra trong lòng – không còn bị thúc ép, không còn bị kéo đi.
Haiku 3
Trễ – nhưng vẫn thở
không cần gấp gáp thêm
chỉ cần có mặt
________________________________________
Trễ – là cơ hội để bắt đầu lại
Trễ không phải là thất bại.
Trễ chỉ là một tín hiệu: rằng mình cần điều chỉnh.
Và điều chỉnh không có nghĩa là vội vàng.
Điều chỉnh là quay về. Là sắp xếp lại. Là bắt đầu lại – nhưng với sự tỉnh thức.
________________________________________
Gợi ý thực tập sáng nay:
• Khi thấy mình trễ, dừng lại 1 phút để thở
• Nhận diện cảm giác muốn vội – và mỉm cười với nó
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Trễ không phải để vội. Trễ là để bắt đầu lại.”
________________________________________
Tanka kết:
Trễ một buổi sáng
không khiến ngày mất đi
nếu ta quay lại
thở cùng nhịp thật chậm
và bắt đầu từ tâm

Bình luận về bài viết này