(Từ cảm xúc muốn hiểu nguồn gốc vạn vật – chiêm nghiệm từ Phẩm Quán về Khởi thế)
Sáng nay, mình nhìn bầu trời lúc bình minh.
Màu hồng nhạt lan dần trên nền mây xám,
chim bắt đầu hót, gió bắt đầu lay cành.
Mình nghĩ: “Tất cả những điều này bắt đầu từ đâu? Ai tạo ra thế giới này?”
Haiku 1
Bình minh hé sáng
mình hỏi điều rất xưa
ai khơi đầu trời?
________________________________________
Có thế giới nào thật sự bắt đầu?
Mình dừng lại.
Và tự hỏi:
“Thế giới này có khởi điểm không? Có ai tạo ra không?”
Long Thọ nói:
“Không có khởi thế,
vì không có pháp nào sinh từ hư vô –
cũng không có pháp nào tự sinh.”
Tức là: thế giới không có điểm bắt đầu cố định,
chỉ là dòng duyên khởi – không đầu, không cuối.
Vậy thì, thay vì tìm nguồn gốc,
mình học cách sống sâu sắc với từng biểu hiện.
Haiku 2
Không ai tạo ra
chỉ là duyên hiện khởi
như mây gặp gió
________________________________________
Quán khởi thế – để không còn truy cầu
Trong Trung Quán Luận, Long Thọ viết:
“Nếu có khởi thế thật,
thì phải có pháp sinh từ không –
nhưng không có gì sinh từ hư vô.”
Vậy nên, thay vì đi tìm “ai tạo ra vũ trụ”,
mình học cách thấy: vũ trụ đang tự biểu hiện qua từng hơi thở.
Haiku 3
Không cần biết gốc
chỉ cần thấy bây giờ
là trời đang mở
________________________________________
Gợi ý thực tập:
• Khi thấy mình muốn hiểu “mọi thứ bắt đầu từ đâu”, hãy dừng lại và thở
• Hỏi: “Có gì thật sự khởi sinh không? Hay chỉ là duyên tụ?”
• Nhẹ nhàng nói với mình: “Không có thế giới nào thật sự khởi sinh. Chỉ có biểu hiện trong duyên.”
________________________________________
Tanka kết thúc:
Không có khởi đầu
cho một thế giới này
chỉ có duyên tụ
rồi hiện thành sắc – thanh
trong một phút thở sâu
________________________________________

Bình luận về bài viết này